Giọng nói của Ngô Đồng Nguyên xé toạc bầu trời đêm tĩnh mịch, làm xáo trộn tâm trí tất cả mọi người. Sắc mặt ai nấy đều biến đổi, lưng bắt đầu toát mồ hôi lạnh.
Quả thực, hiện giờ trong khu rừng sâu này chỉ có mảnh vỡ kia tồn tại... kết hợp thêm việc hai đội trước đó mất tích, thật khó để người ta không suy nghĩ lung tung.
"Lão Ngô!" Lục Tuần nhíu mày trừng mắt nhìn ông, ra hiệu đừng nói nữa.
"Cậu trừng tôi thì có ích gì! Tôi nói sự thật mà!" Ngô Đồng Nguyên cứng đầu trừng mắt nhìn lại, "Tôi đã bảo thứ này quái gở lắm rồi đúng không? Đây đâu phải mảnh vỡ gì, rõ ràng là một con quái vật ngoài hành tinh! Một con quái vật nhỏ rớt ra từ người con quái vật lớn!"




